15 phút

Đây là một nguyên tắc mà tôi ngẫu hứng đặt ra, khi ngồi chờ cô hướng dẫn viên của công ty du lịch đưa ra sân bay Phú Quốc để trở về Sài Gòn.

Giờ hẹn với cô là 9:30, nhưng 9:30 vẫn chưa thấy cô. 9:35 phút, mới thấy một người phóng xe vào sân khách sạn. Gỡ nón ra, mới nhận ra là cô. Chờ thêm 10′, mới có xe của khách sạn tới. Cô nhanh nhẹn giúp chúng tôi xếp đồ lên xe, rồi chạy xe gắn máy tháp tùng chúng tôi ra sân bay. Xe qua mặt cô ở cách khách sạn chừng 500m, vậy mà tới sân bay đã thấy cô mang ra để sẵn 3 cái xe đẩy để đưa đồ vào. Với sự giúp đỡ của cô, chúng tôi làm thủ tục gửi hành lý nhanh chóng, không gặp bất cứ sự cố nào, dù vé của chúng tôi có một vài lỗi khi đăng ký. Cô lễ phép chào chúng tôi ra về, để lại trong lòng gia đình tôi một ấn tượng tốt đẹp trọn vẹn về một chuyến đi nghỉ thú vị, thỏa mãn.

Nhưng tôi vẫn nghĩ nếu không có những 15′ trước đó do đồng nghiệp của cô đã thực hiện, thì chưa chắc chúng tôi đã có được cảm giác thỏa mãn và gần như là biết ơn như vậy. Người chịu trách nhiệm đưa chúng tôi đi tham quan Phú Quốc là một hướng dẫn viên tên Phương. Mỗi ngày vài lần, anh phải có những giờ hẹn với chúng tôi: sáng thì đón chúng tôi ở khách sạn, khi chúng tôi tắm thì hẹn giờ lên xe, ngày 2 bữa hẹn đưa chúng tôi đi ăn uống. Lúc nào anh cũng gặp chúng tôi trước giờ hẹn ít nhất 15 phút. Chúng tôi đang ăn sáng ở khách sạn, ngoảnh ra đã thấy anh đứng nói chuyện với quầy tiếp tân và những cô phục vụ bàn. Sau đó, anh chào hỏi chúng tôi, hỏi thăm từng người về giấc ngủ đêm qua, về bữa ăn sáng có ngon miệng không và nhắc lại với chúng tôi chương trình trong ngày. Sau đó, anh thu xếp và chờ đợi từng người chúng tôi chuẩn bị và ra xe, không một chút hối thúc, không xen vào những gì riêng tư của khách. Khi chúng tôi tắm, anh cũng xuất hiện khoảng 15 phút trước giờ hẹn, chỉ để xem chúng tôi đã muốn ăn chưa, muốn về không, cũng hỏi han tình hình sức khỏe những người lớn tuổi, đùa với mấy em nhỏ….

15′ đó rất quan trọng, nó đã mang lại cho chúng tôi sự thoải mái, an tâm, biết ơn với sự chăm sóc mà người khác đã dành cho mình và Phương đã trở thành “người nhà” của chúng tôi, già thì thương, lũ trẻ thì mến chú hướng dẫn viên vui tính, nhiệt tình.

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *