Thiên đường và ảo tưởng

Nhận được thư mời đi dự Talkshow “6 ảo tưởng kinh doanh đánh lừa nhà quản lý“, đọc thấy tên diễn giả có anh Nguyễn Văn Mười Hai, nhớ lại những sự kiện của một thời, trong đầu hiện ra cái tựa sách “Những thiên đường mù” của nhà văn Dương Thu Hương, chợt thấy rõ rằng những ẢO TƯỞNG đang đầy rẫy trong thương trường, chứ không phải chỉ là 6 cái, và những đổ vỡ, những đắng cay của từng doanh nghiệp, cũng như khủng hoảng của cả nền kinh tế hiện nay cũng xuất phát từ những cái ảo tưởng ấy mà ra.
Doanh nhân Việt được cho là những người giỏi nắm bắt cơ hội và tự hào là những người giỏi nắm bắt cơ hội.
Một số người làm người khác thán phục và tự hào vì có chí lớn: nghĩ lớn, làm lớn.
Nhưng không thiếu người đã đổ vỡ lớn, thân bại, danh liệt, thậm chí đánh đổi cả bằng mạng sống, kéo theo sự đổ vỡ của cả một ngành, của nền kinh tế trong những thời điểm khắc nghiệt.
Nguyên nhân có phần nào do thời thế, nhưng phần lớn vẫn là tiên phải trách kỷ, hậu hãy trách nhân, trách trời, trách đất.
Một công cuộc kinh doanh thành công, nếu phân tích kỹ ra, như ông cha nói là do gặp thiên thời – địa lợi – nhân hòa, còn nếu theo sách nói là do sự hòa hợp của tham vọng – khả năng nội tại – điều kiện khách quan. Nếu một trong các yếu tố đó mà vênh nhau thì gặp rủi ro là cái chắc, đổ vỡ đến mức nào thì… tùy.
Tham vọng là của mình và do mình. Khả năng nội tại là của bản thân. Còn điều kiện khách quan là thuộc về trời đất và… bá tánh. Tuy nhiên, để đạt được sự hòa hợp giữa ba yếu tố đó, có người nói là do ngẫu nhiên, ai đạt được thì gọi là may mắn. Người tài giỏi là người có khả năng và may mắn….
Để tránh được lúc không gặp may, điều quan trọng là hiểu rõ những khả năng của mình, hiểu rõ dòng chảy của cuộc đời và những quy luật diễn biến của thị trường, của công việc làm ăn và của thời cuộc. Dựa trên hiểu biết đó, lựa chọn được cách phù hợp để biến tham vọng của mình thành hiện thực một cách hợp lý, hợp cách.
Hiểu biết đạt được không phải bằng cách suy diễn. Nếu dựa vào suy diễn thì trước sau gì lý trí cũng bị tham vọng đè bẹp. Hiểu biết phải dựa trên thực tế khách quan và có hệ thống.
Điều may mắn là để đạt được hiểu biết một cách khách quan và có hệ thống, người ta không phải mày mò và sáng tạo ra cách làm gì riêng và cá biệt. Đã có những công cụ giúp ta làm việc này. Những công cụ này đã được sử dụng phổ biến, đại trà, được cải tiến và nâng cấp liên tục như cái kềm, cái búa của thợ sắt và đã dẫn dắt sự thành công bền vững của những công ty danh giá. Chỉ có cái là có chịu áp dụng hay không mà thôi.
Đây chính là câu chuyện của tái cấu trúc: đã đến lúc chuyển từ làm ăn chụp giựt theo cơ hội, đụng đâu làm đó, làm một cách duy ý chí, sang làm ăn có ý thức, có hệ thống để đạt tới THIÊN ĐƯỜNG, thay vì ẢO TƯỞNG.