Trở lại An Giang

Khá lâu rồi mới trở lại Long Xuyên. Bây giờ đang là mùa nước nổi. Dưới những cây cầu dọc con đường từ An Thái Trung về Cao Lãnh, dòng nước đỏ ngầu phù sa dâng lé đé mí vườn, cuồn cuộn chảy một chiều, triền miên không dứt. Đang giữa mùa mưa. Xoài và nhãn đang đơm bông. Những vườn cây xanh mướt. Ngoài đồng, nước trắng dăng dăng. Đã bắt đầu thấy người ta chống xuồng đi kéo lưới, đuổi vịt chạy đồng. Những vạt điên điển ra bông vàng rực. Thèm bánh xèo bông điên điển, cá linh non chiên xù ăn với lá xoài non chấm nước mắm mặn.

Chiếc xe quen thuộc, người lái cũ, nhạc Trịnh Công Sơn chơi vơi, y như ba năm ròng trước đây, tuần nào cũng có những ngày mải miết rong ruổi như thế này. Tâm trạng vừa như được giải thoát, vừa như đang dấn thân vào một cuộc phiêu lưu. Thực sự, Long Xuyên với tôi có một sức hút kỳ lạ. Một thành phố nhỏ đồng bằng, với nhịp sống năng động, con người khoáng đạt, những sản vật ngon lạ… Lần nào lên xe đi xuống đây, tôi cũng có một sự háo hức khó tả. Nhưng đồng thời nơi đây cũng chứa đựng những thách thức lớn nhất của tôi. Tôi đã trải qua 3 năm với một khách hàng lớn, những vấn đề lớn. Rất nhiều khó khăn. Những con người nơi đây cũng để lại cho tôi nhiều dư vị khó tả. Họ là những khách hàng khó tính, là những học trò năng động và sáng dạ, cũng là những kẻ đối lập với mọi sự thay đổi mỗi khi quyền lợi hay lập trường cá nhân của họ bị thách thức, nhưng đồng thời cũng là những người bạn chân tình, chia xẻ với tôi những hớp rượu nồng, những tâm tư cá nhân, những trăn trở của một quá trình đi tới.

Xe xuống tới cũng vừa lúc khai mào tiệc cưới. Những nụ cười! Tôi rung động vì những nụ cười của mọi người! Có người không kìm được la lên mừng rỡ. Tôi ấm lòng. Dù đã dứt áo ra đi, nhưng lòng tôi vẫn còn ở nơi này. Mọi sự trăn trở, những vui buồn mọi người đều chia xẻ với tôi, như tôi vẫn còn ở bên họ. Vẫn chưa ai quên ai cả. Trong khái niệm về văn hóa công ty, có phân ra một loại nhân viên là “người của công ty“, những người thấm nhuần thứ văn hóa của công ty, thoải mái bơi lặn trong thứ văn hóa đó. Tôi không phải loại người như vậy, vì cho đến bây giờ tôi vẫn không hề cảm thấy thoải mái, vẫn còn nguyên cảm giác bị thách thức, lúc nào người cũng phân hai, một nửa cảnh giác, đề phòng với mọi cách cư xử ở đây. Nhưng nửa kia của tôi thì yêu mến, nhớ nhung và cũng đầy day dứt trước mọi trắc trở của mỗi con người ở cái công ty này.

Với khách hàng ở TG hiện nay tôi cũng đang dần như vậy. Chỉ là khách trọ, mà lại muốn làm ma nhà người ta sao?