Nỗi niềm Freelancer

Lại một lần nữa tôi từ chối lời mời hợp tác của một công ty tư vấn. Chán thế, muốn thử một lần giã từ kiếp freelancer mà không xong. Muốn được gia nhập vào hàng ngũ của những đại gia, được mang thương hiệu của họ, được học và ứng dụng những bài bản của họ, đã nhiều lần tôi nhận lời thảo luận sự hợp tác, nhưng có lẽ phải quyết định suốt đời làm freelancer thôi.

Chợ tư vấn cũng eo xèo mua mua bán bán. Người ta kháo nhau những nhà tài trợ này nọ, những khách hàng lớn, những tên tuổi đang lên và những hợp đồng cả trăm ngàn đô. Ngồi một buổi là nghe chóng cả mặt. Nhưng dường như đó không phải là chỗ của tôi. Làm tư vấn không phải chỉ đơn thuần là mua với bán. Không phải kiểu anh cần chiến lược kinh doanh ư, thì tôi bán cho anh chiến lược? Tôi làm tư vấn là để chia xẻ, để cùng khách hàng của mình lớn dậy. Tôi không bán cái chiến lược, cái tổ chức hay cái hệ thống điều hành. Tôi muốn giúp khách hàng của mình phát triển các năng lực của họ, để họ trở thành một người khác, thành  những doanh nhân và những nhà quản lý như những tiềm năng của họ cho phép. Đây là cả một quá trình trăn trở của cả hai bên về mọi vấn đề gặp phải, cả những sự cựa quậy đớn đau để lột xác. Niềm hạnh phúc của tôi không nằm ở chỗ tôi bán được cái gì đó, mà ở chỗ nhìn thấy và cảm nhận được sự thay đổi của khách hàng, của bản thân mình, cùng những điều tốt đẹp mà những thay đổi đó mang lại.

Tôi không thể gia nhập các công ty tư vấn được, vì đã là công ty thì phải mua bán. Còn một lý do nữa là khi mua bán thì người ta chỉ mang sản phẩm đi trình bày với khách hàng thôi, còn toàn bộ quá trình tư duy, hình thành ra kết quả đó thì bên tư vấn giấu kín, không cho khách hàng biết. Mua bán kiểu đó thì khách hàng chẳng được gì, và sẽ sớm thất vọng về hiệu quả của tư vấn và tôi không muốn phải nhận một hậu quả như vậy.

Để có thể tạo ra những thay đổi ở khách hàng, cần phải tìm tòi rất nhiều những cách để giúp họ nhận ra vấn đề, tiếp cận và tiêu hóa những kiến thức, kỹ năng mới, phải cảm nhận được những khó khăn của họ và trăn trở với mỗi khúc mắc của quá trình học hỏi, thực hành của họ. Không thể yên tâm hay thỏa mãn với tư thế làm thầy thiên hạ, mặc sức lên mặt răn dạy và nhồi nhét cho họ những kiến thức và kinh nghiệm chủ quan của mình. Kiến thức thì ai cũng có thể có, kinh nghiệm có thể phù hợp với người này mà không phù hợp với người kia. Phải biết học hỏi từ những vấn đề, vướng mắc của khách hàng để cùng họ tìm ra giải pháp. Phải có cách chia xẻ với họ để mỗi nhận thức của nhà tư vấn biến thành nhận thức của họ, thành niềm tin và ý chí hành động để mang lại kết quả.

Những đồng sự với tôi hoàn toàn yên tâm và thỏa mãn sau khi đã bán xong món hàng của mình. Còn tôi thì vẫn day dứt về sứ mạng “chia xẻ” của mình. Thật sự thì nhiều lúc thấy cô đơn quá, cô đơn giữa những người thân nhất của mình.