Tại sao phải "cưa ghế"?

Trong nhiều doanh nghiệp, tình trạng các cấp quản lý kèn cựa với nhau, tìm cách lật đổ nhau (còn gọi là “cưa ghế”) diễn ra khá thường xuyên. Điều này không những không tốt cho môi trường làm việc vì các nhân viên luôn phải đứng giữa các “làn đạn”, mà còn làm giảm hiệu quả công việc do các sếp và các bộ phận không chịu hợp tác với nhau, ngáng trở nhau trong công việc.Sách về quản trị nguồn nhân lực khi đề cập đến
trường hợp này thường khuyên người ta tạo ra môi trường thăng tiến lành mạnh bằng cách giao thêm trách nhiệm, tăng cường quyền hạn cho cấp dưới. Nhưng như thế chưa đủ. Trong nhiều trường hợp, việc giao thêm trách nhiệm lại là một “bài chơi” để “giết” kẻ cạnh tranh tiềm năng: giao thêm cho anh ta những trách nhiệm mà anh ta không có sở trường, “để coi mày giỏi tới đâu cho biết”.

Nguyên nhân sâu xa vẫn nằm ở chỗ mỗi cá nhân lãnh đạo đều có một kiểu làm việc riêng mà bộ máy quản lý phải “theo” để phục vụ. Với những công ty có nề nếp quản lý tốt, thì kiểu làm việc riêng của sếp ít nhiều vẫn nằm trong khuôn khổ của những nguyên tắc quản lý minh bạch. Với những công ty còn chưa có những thủ tục chặt chẽ, văn hoá gia đình… thì cá tính của sếp chi phối toàn bộ nề nếp quản lý. Bộ máy càng nhiều người giỏi thì cá tính càng mạnh. Đến một mức độ nào đó, những người đồng hành với sếp bắt đầu muốn được làm theo cá tính của mình, không muốn theo cá tính của người khác nữa. Khi đó, người ta sẽ sẵn sàng “cưa ghế” nhau để mình lên làm lãnh đạo, để được tự do làm theo ý mình và để có nhiều lợi lộc hơn.

Do đó, nếu không xây dựng được nề nếp quản lý tốt, thì cưa ghế vẫn là chuyện tất yếu thường xuyên xảy ra và doanh nghiệp vẫn ở trong cơn bão tranh giành quyền lực.